o_|♥|_ (¯`°·.Code Geass FC.·°´¯)_|♥|_o
Cùng tham gia Code Geass cùng chúng mềnh nào :")





o_|♥|_ (¯`°·.Code Geass FC.·°´¯)_|♥|_o

Code Geass land - nơi dẫn bạn đến với con đường đế vương cô độc.
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Huyết Trân Châu
ღGoddess★of ★War★ღ
ღGoddess★of ★War★ღ
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 84
Sinh nhật : 19/10/1996
Join date : 06/06/2011
Đến từ : (_~oOo~¤Vương quốc Máu¤~oOo~_)

Bài gửiTiêu đề: Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê   Sun Sep 25, 2011 9:53 am

chap 1


Phẩm Hoa lầu ở Lạc Dương.

Thiên hạ đệ nhất lầu.

Rượu ngon của Phẩm Hoa lầu, từ thứ rượu nổi tiếng mà đám hoàng thân quý tộc ưa dùng cho đến loại rượu vô danh trong chốn hoang sơ thôn dã, chỉ cần người nếm qua một lần rồi thì có thể uống đến say sưa ngây ngất, lênh đênh bay bổng chẳng khác gì thần tiên.

Món ngon của Phẩm Hoa lầu, bất kể là sơn hào hải vị hay thức ăn tầm thường đều ngon đến mức khiến người ta như muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Tuy nhiên, thứ hấp dẫn nhất của Phẩm Hoa lầu lại chính là người.

Mỹ nhân.

Mỹ nhân khiến kẻ khác phải điên đảo thần hồn.

Có mỹ nữ người quyến rũ tận xương, có mỹ nữ vóc hình thanh nhã cao quý, có mỹ nữ dáng vẻ thuần khiết thẹn thùng, có mỹ nữ tươi tắn bình thường, dạo gần đây còn thịnh hành loại mỹ nữ xinh đẹp vẻ hoang dã.

Tóm lại, chỉ cần người đến Phẩm Hoa lầu thì luôn luôn có thứ hợp với người! Còn nếu như người chưa hài lòng, sẽ thay tới đổi lui cho đến khi người hả dạ mới thôi!

À à, xin chớ hiểu lầm, Phẩm Hoa lầu tuyệt không phải là một kỹ viện bình thường.

Nó chính là...

Nói chính xác, nó là một dạng môi giới trung gian, những cô nương treo biển hành nghề tại nơi đây đều có thể tự do đến đi, tự do đặt ra giá cả, tự do chọn mặt khách hàng, tự do ước định thời gian hầu tiếp, thậm chí có thể tự do lựa chọn nội dung "phục vụ". Đương nhiên, Phẩm Hoa lầu cũng phải có lợi nhuận trong việc này, vì thế mỗi cô nương hàng tháng đều phải giao nộp một khoảng thuế kim nhất định (có điều khoảng tiền này cũng không nhiều, như thế mới có thể thu hút thêm các mỹ nữ "chất lượng" khác).

Vậy Phẩm Hoa lầu dựa vào điều gì mà kiếm ra hoàng kim bạc trắng ngập tràn như thế?

Đúng rồi! Thức ăn và rượu.

Phàm những khách nhân đến nơi đây, có ai ngồi với mỹ nhân lại không gọi lên vài món ăn, uống đôi ba bầu rượu bao giờ. Người đẹp đang ở trước mặt, nếu không tỏ ra chút hào phóng rộng rãi thì làm sao chiếm được cảm tình của nàng đây? Cho nên ai ai cũng biết, thức ăn và rượu mới chính là thứ mang lại lợi nhuận lớn nhất nơi đây.

Như Ca cực kỳ bội phục người đã nghĩ ra phương thức kiếm tiền này cho Phẩm Hoa lầu. Tiếc rằng, vị chủ nhân thật sự của nơi này là ai, dường như còn là một điều bí ẩn, cho đến giờ nàng vẫn chưa có duyên gặp mặt. Đáng tiếc, quả là đáng tiếc mà!

Như Ca vừa mang canh tổ yến đường phèn đến Phong các, vừa lắc đầu than thở.

Đột nhiên, một bóng người mảnh dẻ xuất hiện trước mặt nàng.

Như Ca ngẩng đầu nhìn lại, đoạn mừng rỡ kêu lên: "Hương Nhi tỷ tỷ, là tỷ đó ư, mấy ngày nay tỷ có khỏe không?"

Hương Nhi duyên dáng mỉm cười đáp trả, trong nét cười ẩn chứa một sự cảm kích bất tận: "Mẹ tỷ đã được an táng rồi, mọi chuyện đều làm rất ổn thỏa."

"Vậy thì tốt quá, tỷ tỷ người cuối cùng cũng có thể an tâm rồi!"

"Ca Nhi muội muội, cảm ơn muội!" - Hương Nhi nhìn nàng, ánh trời nghiêng nghiêng soi sáng lên chiếc cằm thanh tú của cô: - "Có điều, muội đem toàn bộ số bạc vừa bán thân cho tỷ mượn, việc ấy thật sự không sao chứ? Tỷ..."

Như Ca vội vã xua tay: "Không sao, không sao, tỷ tỷ người cứ an tâm mà dùng! Muội không cần chỗ bạc này, cũng chẳng sử dụng đến! Nếu như tỷ tỷ cảm thấy chỗ bạc này chưa đủ, muội còn có thể tặng tỷ thêm một ít nữa..."

"Không cần đâu, sau khi lo gấp việc hậu sự cho mẹ, tỷ cũng không còn việc phải dùng đến tiền nữa." - Hương Nhi trịnh trọng nói: - "Muội muội, số bạc ấy tỷ nhất định sẽ trả lại cho muội."

Như Ca muốn bảo nàng không cần làm gì, nhưng trong lòng nghĩ lại, biết loại người trong cứng ngoài mềm như Hương Nhi sẽ không chịu tiếp nhận ý tốt của nàng, cho nên chỉ cười tươi rồi lảng sang chuyện khác.

"Hương Nhi tỷ tỷ à, Hoa đại nương sắp xếp cho tỷ hầu hạ Phượng Hoàng cô nương có phải không?" - Như Ca hiếu kỳ hỏi: - "Nghe nói tính tình của Phượng Hoàng cô nương hống hách lắm, chắc tỷ phải chịu khổ nhiều rồi."

Hương Nhi cúi thấp đầu, hồi lâu vẫn không trả lời.

Như Ca chăm chăm nhìn cô, thật chậm, lông mày khẽ cau lại. Nàng đặt khay trên tay xuống, đến bên Hương Nhi, tỷ mỉ xem xét cổ của cô, sau đó hít vào một hơi, hoảng hốt kêu lên: "Trên cổ của tỷ sao lại có vết thương?! Dường như là bị người khác dùng móng tay cấu vào!"

Hương Nhi cuống quít che lấy vết thương, ánh mắt khổ sở nói: "Không phải, là do tỷ tự mình bất cẩn thôi."

"Tỷ nói dối!" - Như Ca dẩu môi xinh của mình lên: - "Tại sao lại muốn gạt muội chứ, chúng ta không phải là tỷ muội tốt của nhau hay sao?"

"Tỷ..."

Như Ca vỗ vỗ bờ vai của cô: "Có chuyện gì hãy nhớ nói cho muội biết, mặc dù muội chỉ là một tiểu nha đầu, nhưng dù sao có nhiều người thì vẫn đưa ra ý kiến tốt hơn!"

Hương Nhi sụt sịt muốn khóc, lặng im một lúc lâu, cuối cùng cũng khe khẽ gật đầu.

o0o

Phong các.

Ngoài song cửa, tiết xuân êm êm, dương liễu thanh thanh.

Bên trong các, vị mỹ nhân như ngọc đang tô điểm trước gương.

Như Ca lấy từ hộp trang sức ra một chiếc thoa trắng có đính ngọc bảo lam, nghiêng nghiêng cài lên làn tóc mây thanh nhã của Phong Tế Tế, lại phục trang cho cô một bộ váy mềm lụa mỏng màu phấn lam, trông đơn giản và tao nhã như một nàng tiên nữ hư ảo không nhiễm khói trần gian.

Phong Tế Tế hài lòng cứ ngắm đến ngắm lui, thích thú mãi không khép miệng lại được: "Ca Nhi, tay nghề của muội quả là khéo léo, trang điểm cho ta thật xinh đẹp làm sao! Những khách nhân gần đây đều nói ta đã đổi khác, so với trước kia còn đẹp hơn bảy tám phần đấy!"

"Tiểu thư nói đùa rồi!" Như Ca cười dịu dàng bảo: "Người vốn là một đại mỹ nhân, càng ngày càng xinh đẹp là lẽ tất nhiên thôi, đâu có can hệ gì đến muội."

"Phì, tiểu nha đầu nhà ngươi, miệng lưỡi ngọt chết người đi thôi!" Phong Tế Tế vui không kiềm được, mi mắt như tơ lườm xéo nàng một cái.

Như Ca bưng chén ngọc lên, cặn dặn: "Tiểu thư, uống chút canh tổ yến đường phèn này đi, có tác dụng dưỡng nhan sắc đấy."

Phong Tế Tế nhận lấy, thoáng vẻ ngập ngừng: "Nhưng, nó có khiến ta tăng cân hay không? Những cô nương khác đều thướt tha, mảnh khảnh lắm. Ta dường như có chút tròn trịa thì phải."

Như Ca hai mắt mở to, giật mình nói: “Người như vậy mà cho là tròn trịa hay sao?"

Nàng không đồng ý lại lắc lắc đầu: "Muội lại cảm thấy vóc dáng tiểu thư cân đối hợp lý, thậm chí còn hơi gầy nữa đấy. Trong lâu đúng là có những cô nương thướt tha, mảnh khảnh như U Lan cô nương, nhưng chẳng lẽ người không cảm thấy chính vì cô ta quá gầy cho nên sắc mặt cứ vàng vỏ u tối hay sao, cho dù có phấn tô cả người thế nào cũng không làm sáng sủa lên được, quả thật khó coi vô cùng. Thân thể khỏe mạnh một chút, khí sắc sẽ tốt hơn rất nhiều, người cũng sẽ muôn phần xinh đẹp! Huống chi, thân thể có tráng kiện an khang thì cả đời mới có thể hưởng phúc được chứ!"

Phong Tế Tế nghe những lời này xong, khuôn ngực đột nhiên nóng ran. Vào nghề đã mấy năm nay, trái tim cô đã sớm hóa chai sạn, nay vì có người quan tâm mà trở nên ấm áp lại.

Cô lẳng lặng uống hết chén canh tổ yến đường phèn, sau đó ngẩng đầu lên, cười bảo Như Ca: "Có cơ hội ta nhất định phải cảm ơn Hoa đại nương."

"...?"

"Cảm ơn tỷ ấy đã phái một nha đầu thân thiết như vậy đến với ta." - Cô kéo lấy tay Như Ca, cười tươi như đóa hạnh hoa trong gió xuân: - "Ta mến muội lắm, Ca Nhi"

Như Ca chớp mắt, mỉm cười nói: "Tiểu thư, muội cũng rất thích người, người đối với muội rất hòa thuận, rất thân thiết; có thể được theo hầu hạ người chính là hảo phúc khí của Ca Nhi."

Chợt lúc này, nàng lại nhớ tới vết xước trên cổ của Hương Nhi.

Nhành dương liễu đong đưa theo gió.

Phong Tế Tế tựa mình vào song cửa chạm hoa, cầm lấy tay Như Ca, hồi lâu vẫn chưa buông rời.

Cô tử tế nhìn ngắm nàng nha đầu đột nhiên được cử đến bên cạnh mình này, sau khi cân nhắc đôi chút, cuối cùng nhẹ giọng thốt:

"Ca Nhi, muội biết không, ta thật không muốn làm nữ tử thanh lâu cả đời này đâu."

Như Ca gật đầu.

Phong Tế Tế càng thêm siết chặt tay nàng, nói tiếp: "Vì vậy, muội giúp ta có được không?"

"...?"

Phong Tế Tế nhìn ra bầu trời xanh thẫm ngoài kia, mỉm cười ngọt ngào như một đóa hoa lê:

"Hãy giúp ta leo lên ba vị trí dẫn đầu trên Bài Hành Bảng của Phẩm Hoa lầu!"


o0o


Đại sảnh, Phẩm Hoa lầu.

Nơi cao nhất có treo một tấm bảng lớn bằng vàng vô cùng nổi bật, kim quang chói lọi, hấp dẫn mọi khách nhân khi đặt chân vào đều phải ngưng bước nhìn lên.

Đây chính là bảng xếp hạng của những danh hoa tuyệt sắc tại Phẩm Hoa lầu.

Từ trên xuống dưới theo thứ tự là mười đại danh hoa được ưa chuộng nhất trong tháng.

Lúc này vẫn chưa đến thời điểm tiếp khách, Như Ca cả người vận trang phục đỏ, đứng dưới tấm bảng vàng ngước mắt nhìn lên, vừa nhìn vừa thán phục!

Tài tình!

Tuyệt diệu!

Như Ca đoán rốt cuộc phải là thiên tài đến bậc nào mới nghĩ ra một ý tưởng hay như vậy.

Người trên đời đều có một thứ tâm lý kỳ lạ. Phàm là danh hoa càng được nhiều người theo đuổi thì càng được háo hức muốn hái xuống để thưởng thức, thêm vào tiếng tăm của Phẩm Hoa lầu vang khắp thiên hạ, người đứng được trong ba vị trí đầu tiên đương nhiên là có một địa vị cao vời, ai mà không muốn chiêm ngưỡng dung nhan cơ chứ. Cho nên, mức giá của vị cô nương đứng đầu mỗi khi Phẩm Hoa lầu thay đổi tuyệt sắc danh hoa bảng đều khiến cho người khác phải trợn mắt há mồm.

Ngoài ra, dưới sự kích thích của Bài Hành Bảng cũng như lợi ích mà việc sắp đặt thứ tự mang lại, mỗi vị cô nương đều cố sức phô ra hết mọi thứ vũ khí mình có, tranh tài đấu sắc cùng nhau, không ai dám chậm trễ một phân nào. (Bởi vì ngôi thứ trên Bài Hành Bảng mỗi tháng đều có sự thay đổi, chỉ cần sơ sẩy một chút thì có thể mất vị trí ngay, thậm chí còn có khả năng rơi khỏi bảng)

Các cô nương qua việc cạnh tranh tự nhiên ngày càng xinh đẹp hơn, tiêu chuẩn để xếp hạng các danh hoa cũng sẽ tự nhiên cao hơn, đám khách nhân thì tự nhiên phải chi tiêu đậm hơn, còn việc buôn bán của Phẩm Hoa lâu sẽ tự nhiên ngày một phát đạt hơn!

"Xuất sắc thật! Quả là thiên tài!"

Như Ca khen không ngớt miệng, gật gù mãi đến mức đầu đã sắp chạm xuống mặt đất.

"Nha đầu nhà ngươi đang làm gì vậy?"

Hoa đại nương từ sảnh bên bước ra, trông thấy Như Ca đang đứng ngây ra một mình, lại còn cười vơ vẩn thì thắc mắc.

"Hoa đại nương khỏe ạ!" Như Ca xoay người hành lễ với thị, sau đó tỉ mỉ quan sát tấm bảng vàng, nàng hỏi dò: "Đại nương, là ai đã nghĩ ra việc tạo nên Bài Hảnh Bảng này vậy?"

"Là đại lão bản."

"Đại lão bản ư?!" Như Ca hai mắt sáng lên, kéo lấy tay áo Hoa đại nương, vồn vã hỏi: "Đại lão bản thực ra là ai, tại sao ai nấy đều không chịu nói vậy?"

Hoa đại nương nhìn lên tấm bảng vàng như xuất thần, hồi lâu mới trả lời: "Không phải họ không chịu nói, mà là không biết để nói."

"Ôi? Thần bí như vậy sao?" Như Ca tỏ vẻ thất vọng.

"Có lẽ là vậy..." Hoa đại nương trầm ngâm nói: "Chỉ có Sắc Vi cô nương mới rõ được là ai mà thôi."

Như Ca biết Sắc Vi cô nương, cô ta chính là tổng quản của Phẩm Hoa lầu. Có điều, Sắc Vi cô nương rất ít khi lộ diện, nàng từng một lần trông thấy cô ta từ xa, nhưng chỉ nhìn được một bên mặt nên cũng không rõ ràng cho lắm, tuy nhiên nàng cũng nhận ra cô ta có một phong tư tao nhã như trúc, khí chất thanh cao, so với người khác quả thật bất đồng.

"Sắc Vi cô nương trên thực tế có phải là lão bản của Phẩm Hoa lầu hay không?" Như Ca đánh liều phỏng đoán.

Hoa đại nương lắc đầu đáp: "Trông không phải đâu!"

"Vì sao?"

"Bởi vì..." Hoa đại nương chợt nhiên tỉnh lại, đưa tay gõ lên đầu Như Ca một cái, mắng: "Tiểu nha đầu chết tiệt nhà ngươi, hỏi nhiều như vậy làm gì chứ!"

Thị hằm hằm liếc nhìn Như Ca rồi xoay người bỏ đi. Kể cũng lạ, sao thị lại vô duyên vô cớ đi lắm chuyện với ả tiểu nha đầu này nhỉ!

Như Ca vội vã kéo lấy tay áo của thị: "Đại nương đừng đi, muội còn có chuyện muốn hỏi tỷ mà!"

"Ta không rảnh!"

"Đại nương tốt bụng ơi..." Như Ca dịu giọng nài nỉ.

Hoa đại nương hít sâu một hơi, cuối cùng không đành bụng bảo:

"Nói đi!"

Như Ca vẻ mặt cười tươi: "Xin hỏi đại nương, thứ tự của những tuyệt sắc danh hoa trên Bài Hành Bảng này cụ thể dựa vào tiêu chí nào mà định ra vậy?"

"Nhan sắc, phục vụ và nhân khí."

"Ô..." Như Ca chợt hiểu ra, vỗ tay nói: "Rất có lý, rất có lý... thế nhưng, như vậy cũng không đúng..." Nàng lại có thêm một nghi vấn mới.

"Không đúng chỗ nào?"

"Cái này gọi là ‘đẹp xấu tùy mắt người’, như tiểu thư nhà muội tháng này đứng hàng thứ bảy, nhưng dung mạo của người so với Tử Tinh Đình cô nương ở hàng thứ năm không hề thua kém, thậm chí muội cảm thấy so với U Lan cô nương ở vị trí thứ ba còn nhỉnh hơn một chút. Én mập hay ốm, ai đẹp hơn ai sợ rằng khó mà phân định được. Hơn nữa, nói về phục vụ, Phượng Hoàng cô nương ở vị trí thứ tư động một tí là hay la mắng khách nhân, lời lẽ lạnh nhạt khó nghe, như thế nào lại đứng trên tiểu thư nhà muội được chứ?"

Hoa đại nương cười bảo: "Việc này ngươi không hiểu đâu, cái loại giọng điệu đanh đá chua ngoa như thế là thứ được ưa chuộng nhất lúc này đấy. Ả mèo hoang Phượng Hoàng lại hợp với khẩu vị của nhiều khách nhân như vậy, có muốn loại ả ra cũng không được."

"Ồ? Ra là vậy!"

Hóa ra mỗi ngành mỗi nghề đều phải biết nắm bắt nhu cầu thị trường cả.

"Tuy nhiên, ngươi nói cũng không sai," Hoa đại nương nhìn nàng tỏ ý khen ngợi: "Sắc đẹp và thái độ phục vụ tốt hay xấu cũng khó mà bình xét, cho nên thứ bảng xếp hạng này chủ yếu dựa vào chính là nhân khí."

"Nhân khí?"

"Phải! Hơn nữa nhân khí này không dựa vào việc có nhiều khách hay không, quan trọng là thân phận và địa vị của người khách ấy cao thấp thế nào. Tựa như Khúc Du Du vậy, sở dĩ cô ta có thể leo lên vị trí thứ sáu chính vì bởi một tháng trước cô ta được Lưu thượng thư xem trọng, cho nên mới tăng tiến nhanh như vậy, hiểu chưa?"

Như Ca nhấp nháy mắt, mặt lộ nét cười.

Thì ra là như thế!

Xem ra muốn giúp Phong Tế Tế tiến lên ba hạng đầu tiên, chỉ dựa vào việc trang điểm hơn người không thôi là chưa đủ, còn phải tìm được một vị khách nhân đủ trọng lượng nữa mới có thể đi tắt vượt rào được!

Vấn đề kế tiếp chính là...

Tìm đâu ra vị khách nhân có đủ trọng lượng đây?

Như Ca bắt đầu nhức óc suy nghĩ.


o0o


+++++++++++++++++++
[b]Dầu Hồng tràn Đại Dương Xanh ư?
Cái gì mà nghe ảo thế?
Són nên biết 75% thế giới được bao phủ bởi đại dương xanh
Và hiện nay mực nước biển đang ngày càng dâng cao và lượng Dầu thì càng ngày càng mất đi
Són có chắc đầu của Són đủ sức tràn hết cả Đại Dương ko?
Dầu không bao giờ bao phủ được Đại Dương mà ngược lại các mỏ dầu luôn nằm trong lòng Đại Dương
Và bất kì ai có não cũng đều biết Dầu nhẹ hơn Nước nhiều nên Dầu luôn luôn nổi lên trên mặt nước, mãi mãi không thể xâm phạm vào Đại Dương đâu!

[/b]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://facebook.com/kitsune1910
ChilliA
The King (admin)
The King (admin)
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 90
Sinh nhật : 07/07/1994
Join date : 14/08/2011
Đến từ : Cõi chết August-13th-2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê   Tue Oct 04, 2011 12:42 pm

OI toi chi moi coi truyen Se Co thien than thay anh yeu em, bong bong mua he, du vi tra chieu cua Minh Hieu Khe thoi ah = A =

Ung ho co = v =

+++++++++++++++++++

~ Click to sign in Your Geass~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://codegeassfc.forum-viet.net
Mjµra°Gió

avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 36
Sinh nhật : 04/02/1994
Join date : 07/09/2011
Đến từ : Vung Tau City

Bài gửiTiêu đề: Re: Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê   Tue Oct 11, 2011 6:32 pm

ChilliA đã viết:
OI toi chi moi coi truyen Se Co thien than thay anh yeu em, bong bong mua he, du vi tra chieu cua Minh Hieu Khe thoi ah = A =

Ung ho co = v =
giống em :hura:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ChilliA
The King (admin)
The King (admin)
avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 90
Sinh nhật : 07/07/1994
Join date : 14/08/2011
Đến từ : Cõi chết August-13th-2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê   Sun Oct 23, 2011 11:45 am

Chắc vì chúng dc minh họa thành truyện tranh
Mình đọc tiểu thuyển xong mới chuyển qua xem phim rồi mới coi truyện tranh

+++++++++++++++++++

~ Click to sign in Your Geass~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://codegeassfc.forum-viet.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê   

Về Đầu Trang Go down
 
Liệt Hoả Như Ca-Minh Hiểu Khê
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Thác Trắng - Minh Long - Quảng Ngãi
» Các công ty tàu biển khu vực tp. Hồ Chí minh
» [Hài siêu troll] Thang máy thông minh - Ylvis
» NHÂN NGÀY BẦU CỬ-Chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh đi bầu cử
» 87TưNghĩa viếng mẹ bạn Minh Trang - Nghĩa Mỹ - TưNghĩa

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
o_|♥|_ (¯`°·.Code Geass FC.·°´¯)_|♥|_o :: The World :: FanFic-Tiểu thuyết :: Collect - Trans-
Chuyển đến